User Tools

Site Tools


start

Tôi từng là người chồng vô tâm

Tôi biết, sau lưng các anh gọi tôi là thằng sợ vợ, thằng bám váy vợ. Nhưng mà vợ tôi thì tôi thương chẳng lẽ lại đi thương… vợ của các anh?

Thật ra, trước kia tôi cũng như các anh thôi. Hiếm khi tôi để ý, quan tâm vợ của mình. Trước kia, khi cô chưa làm vợ, mình tán tỉnh, yêu chiều đủ kiểu. Bây giờ con cá đã cắn câu, ở yên đó chứ có chạy đi đâu mà sợ! Đàn ông gặp gỡ bạn bè, nhậu nhẹt là chuyện bình thường như “cân đường hộp sữa”. Tôi đi nhậu triền miên. Vợ nói mặc vợ, càm ràm mãi có lúc cũng im. Ba cái chuyện cơm nước, dọn dẹp trong nhà là chuyện đàn bà con gái thì để cho vợ nó lo. Mình đi nhậu về thì ngủ, sáng xách xe chạy đi làm.

Tôi đã từng sống vô tâm với vợ - Ảnh minh họa: Internet

Trong hoạn nạn mới tìm được bạn chân thành

Nhưng có một lần tôi bệnh thừa sống thiếu chết, phải mổ sỏi thận cấp cứu. Hồi đau bụng, gọi điện mãi “chiến hữu” chẳng ai bắt máy. Vợ tôi bé tí phải gồng mình chở chồng đến bệnh viện trong đêm. Mổ xong rồi mới thấy tội nghiệp cô ấy. Cứ túc trực xung quanh mình lo từng thìa cháo, từng muỗng sữa. Đêm đêm cứ gục lên gục xuống bên giường bệnh của chồng. Nhìn vợ xanh mắt lo lắng mới thấy lâu nay mình vô tâm quá. Nằm bệnh viện mấy ngày, chiến hữu chả ai vác mặt đến thăm. Vậy mà trong các cuộc nhậu, lúc nào cũng bá vai bá cổ thân thiết như anh em.

Sau trận ốm ấy, tôi hạn chế những cuộc nhậu vô bổ. Về sớm với cô ấy. Bởi tôi đã nhận ra rằng, bạn bè chiến hữu rồi cũng bỏ mặc mình những lúc ốm đau bệnh tật. Người bên cạnh mình chỉ có vợ mà thôi.

Hôm bữa, có ông bạn đến chơi nhà thấy tôi đang thay tã cho con còn vợ thì nằm ngủ. Ổng mới kéo tôi ra cửa mà nói: “Việc đàn bà sao ông phải làm?” Tôi mới trả lời: “Con tôi thì tôi chăm thôi. Vợ nó cũng thức trông cả đêm rồi”.

Các ông có chứng kiến việc sinh đẻ của vợ lần nào chưa? Tôi trải qua một lần mà đến già còn kinh hãi. Vợ đau hơn một ngày một đêm mà vẫn chưa sinh được. Nhìn cô ấy quặn thắt đau từng cơn khổ sở, cứ bám lấy tường bệnh viện mà rên từng cơn. Cuối cùng phải mang vào mổ. Tôi đăng ký theo vợ vào phòng mổ.

Thật sự quá sức tưởng tưởng các ông ạ. Bác sĩ vạch cái bụng ra rồi rạch. Rạch da, rạch thịt… Tôi rùng mình chẳng dám nhìn. Nghĩ tới vết mổ nhỏ xíu của mình đã đau thấu tận trời xanh rồi huống hồ là banh da xẻ thịt để đẻ một đứa con. Đàn ông mình “sung sướng” một lần rồi nghiễm nhiên trở thành cha. Còn đàn bà khổ lắm, mang thai chín tháng mười ngày rồi đau đớn đến tột cùng để sinh con cho mình. Vậy thử hỏi, người mẹ của con mình, đã đau đớn chịu đựng sinh con mình không thương sao được?

Thằng nhóc nhà tôi nó khó lắm. Cứ ngủ ngày cày đêm. Vợ đau đớn sinh mổ, đêm đêm phải thức banh mắt mà trông con. Nhà không có ông bà nội ngoại vì đều ở xa, hai vợ chồng phải thay nhau trông con. Nghĩ mà tôi cũng nể sự chịu đựng của vợ tôi lắm. Trông thằng nhóc một đêm thôi tôi đã rộc cả người. Nó ngủ một tí nó lại thức. Hai tiếng là ăn sữa một lần. Rồi tè rồi ị, rồi khóc lóc nhặng xị cả lên. Ấy vậy mà vợ mới sinh, ốm yếu như con cua lột vỏ phải trông thằng bé cả ngày lẫn đêm.

“Tất cả kho báu trên trái đất không thể nào sánh bằng hạnh phúc gia đình”

Rất lâu tôi đã sống trong sự vô tâm, thờ ơ với người đàn bà của mình. Nhưng may mắn là tôi trải qua bệnh tật mới nhận ra được điều quý giá trong cuộc đời mình. Đàn ông ở đời mạnh mẽ dọc ngang, sá chi chuyện ghé vai đỡ đần vợ những chuyện lặt vặt trong nhà.

Đàn ông ở đời hơn nhau ở chỗ đối xử với người đàn bà của cuộc đời mình - Ảnh minh họa: Internet

Vợ tôi đơn giản lắm. Những thứ tôi nghĩ “vớ vẩn” mà cô ấy lấy làm vui, tủm tỉm cả ngày. Tôi nấu ăn hạng bét nhưng vợ đi làm chưa về tôi cắm nồi cơm, chiên cái trứng, luộc mớ rau trong tủ lạnh. Trứng thì mặn, rau thì nát vậy mà cô ấy vui lắm. Sinh nhật lễ tết, tôi chỉ chở cô ấy đi ăn phở, bún bò vậy mà trên đường về đã ôm lấy tôi lâng lâng hạnh phúc.

Đấy, đàn bà đơn giản vô cùng. Đàn ông có cần bỏ công bỏ sức gì nhiều mà vẫn lấy được trái tim của họ. Mà đàn bà vui thì gia đình vui vẻ, hạnh phúc biết bao nhiêu. Đi làm về, cơm ngon canh ngọt, vợ con ngồi bên không gấp hàng trăm lần ngồi uống bia nói phét sao?

Đàn ông ở đời không phải hơn nhau ở chỗ một bữa nhậu uống được bao nhiêu lon bia, có bao nhiêu bạn hữu ở ngoài, một tháng kiếm được bao nhiêu tiền… Đàn ông tốt hơn đàn ông tồi ở chỗ đối xử với người đàn bà của mình. Tôi trân trọng cô ấy vì những đoạn gian nan, khổ sở nhất trong cuộc đời luôn có cô ấy bên cạnh gánh vác.

Còn các anh, đến bao giờ mới nhận ra điều quý giá nhất đó trong cuộc đời mình?

Đừng đổ thừa đàn bà dụ dỗ, đàn ông tử tế thì đàn bà nào dám lẳng lơ

Đàn ông tốt hơn đàn ông tồi ở chỗ biết kiềm chế. Đừng đổ thừa cho đàn bà dụ dỗ, bản chất đàn ông vốn tham lam. Nếu lòng không thật…

Nếu đang sống với chồng vô tâm, đàn bà khôn ngoan phải… vô tâm gấp bội

Với đàn ông vô tâm, khóc lóc hay ngồi đằng đẵng chờ đợi anh ta thay đổi sẽ không có tác dụng. Đàn ông thường tự cao tự đại rằng ng…

Đàn bà lấy chồng, ai rồi… cũng khóc

Rồi cuộc đời sẽ dành đủ nước mắt mà chia cho tất cả đàn bà. Trong những năm tháng làm vợ, làm mẹ làm dâu chúng ta sẽ nhỏ những gi.Cùng em cố gắng, chồng nhé! Em chỉ cần ở cùng anh và 2 cục cưng trong một ngôi nhà sạch sẽ, tươm tất, nơi gia đình có thể sống vui khỏe hạnh phúc chứ không cần căn nhà có giá trị kinh tế cao. Em không biết có vợ chồng nào giống vợ chồng mình không? Lâu rồi em ngại nói chuyện, bàn bạc, tâm sự với anh, có lẽ anh cũng vậy. Mỗi khi mình nói chuyện gì với nhau không bao giờ đi đến hồi kết, bao giờ câu chuyện cũng bị ngắt quãng giữa chừng bởi những bực dọc, khó chịu từ hai phía. Các lý do có lẽ chỉ từ em (theo suy nghĩ của anh), cụm từ người bạn đời đối với mình quá xa xỉ phải không? Phải chăng mình chỉ kết hợp lại để nuôi con, để có chỗ cùng ăn cùng ở đỡ tốn kém? Có chăng trong thâm tâm mình chỉ còn nghĩa vụ, trách nhiệm với nhau còn tình yêu đôi lứa, sự lãng mạn, trân trọng nhau đã không còn tồn tại.

Suy nghĩ của em đơn giản lắm, chỉ cần vợ chồng thật sự vui khỏe, dành nhiều thời gian cho nhau và cho con. Tiền bạc cũng cần nhưng tương đối đủ là được. “Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, chồng lúc nào cũng nặng nề việc phải thừa kế lại cho con cái gì đó (tài sản, cơ ngơi), phải tích cóp nhiều hơn sức của mình như vậy rất khổ tâm, lo toan, tính toán. Khi mình như vậy có phải cuộc sống cứ cuốn đi, bị đồng tiền chi phối không, có phải đến một thời điểm nào đó mình khổ tâm mà sinh bệnh rồi ai lo cho đây, tiền của rồi cũng hết, dòng đời vẫn cứ trôi, chỉ còn lại mình đối diện với bóng tối cuộc đời.

Em nghĩ khác, mình cứ cố trong khả năng, phải thương mình, thương nhau để cùng vui khỏe, nuôi dạy con cái. Cái ba má chồng, ba mẹ em để lại cho mình là gì? Đó là kiến thức, nhân cách con người, là phúc đức và từ nền tảng đó mình tự bươn chải lo cho cuộc sống về sau này. Giờ đây em và anh lúc nào cũng căng đầu ra làm lụng, bon chen bên ngoài sau đó lại phải căng óc ra nghĩ cách vun vén cho con sau này, nghĩ rất nhiều thứ nhưng nguồn tài chính chỉ có hạn.

Càng nghĩ càng thấy stress. Khi mình như thế làm sao dành cho con những gì tốt đẹp được, thời gian đâu mình dạy con học, rèn luyện nhân cách cho con. Có chăng là cứ suốt ngày la mắng, văng tục, chửi nhau trước mặt con. Con mình, nhất là đứa lớn đang dậy thì, nó cần mình nhiều hơn như thế, em nghĩ vậy. Thời của mình ít cám dỗ, cạm bẫy như thời các con. Em luôn lo lắng về điều này.

Bao nhiêu công sức mình bỏ ra chỉ trông chờ vào các con. Chúng ngoan ngoãn, học giỏi, nhân cách tốt mình đã thành công rồi. Nếu như cố sinh ra một số tiền khá khá, nhà cửa dăm ba cái, trong khi con có vấn đề gì mình có vui nổi không? Tương lai của các con sẽ ra sao? Em muốn anh suy nghĩ lại những lời em nói, cân nhắc xem cái nào nên và không nên. Em chỉ cần ở cùng anh và hai cục cưng trong một ngôi nhà sạch sẽ, tươm tất, nơi gia đình có thể sống vui khỏe, hạnh phúc chứ không cần ngôi nhà có giá trị kinh tế cao. Cảm ơn anh đã giúp em nhiều trong việc nhà thời gian qua. Hãy cùng nhau cố gắng nhé chồng.

start.txt · Last modified: 2018/11/27 03:06 (external edit)